2026年5月9日・10日、ホーチミン市で開催されたAmitie Cup 2026。
初めてこのイベントに参加した私フエンは、きっと子どもたちの熱い試合を楽しむことになるのだろうと思っていた。
けれど、2日間を終えて心に残ったのは、試合結果でもゴールシーンでもなかった。
私の記憶に残っているのは、子どもたちの姿だ。

ゴールを決めた瞬間、まるでワールドカップで優勝したかのように飛び跳ねて喜ぶ子。
負けて悔しそうな顔をしていたのに、少し経つと何事もなかったように友達と笑い合っている子。

その姿がとても愛おしかった。

大人になると、うまくいかなかったことを引きずってしまうことがある。
でも子どもたちは違う。
その瞬間を思いきり楽しんで、思いきり悔しがって、そしてまた前を向いて走り出す。
そんな姿に、なんだか大切なことを教えられた気がした。
スタンドにいた保護者の方々の姿も印象的だった。
ピッチでプレーしている子ども以上に緊張しているお父さん。
一生懸命名前を呼んで応援しているお母さん。
ただ静かに見守っているけれど、視線は一瞬たりとも我が子から離れない人。
Amitie Cupは、子どもたちがサッカーをする場所であると同時に、保護者の方々が子どもの成長を感じられる場所でもあるのだと思う。

成績や評価ではなく、自分の足でピッチに立つ勇気や、失敗してもまた挑戦する強さや、そして何より、自分らしくいられる姿を通して。
そして会場をさらに明るくしてくれたのが、チアチームの女の子たちだった。
一生懸命な応援とかわいらしい笑顔に、自然とみんなの顔もほころぶ。


さらに先生たちによるパワフルなダンスパフォーマンスも大盛り上がり。
子どもたちに負けないくらい楽しんでいる先生たちの姿を見て、会場中が笑顔に包まれていた。
そして最後は表彰式。
私はずっと、メダルは勝った人のためのものだと思っていた。
でもその日のメダルは、少し違って見えた。
「よく頑張ったね」
そんな言葉の代わりのように感じた。
一生懸命挑戦したこと。
勇気を出してピッチに立ったこと。
そして私たち大人に、シンプルな幸せを思い出させてくれたこと。
サッカーボールひとつ。
子どもたちの笑い声。
試合後の親子のハグ。
そして、自分らしくいられる一日。


Amitie Cup 2026は、そんな温かい思い出を私の心に残してくれた。
■レポート:ファン・フエン・フオン
Ngày 9 và 10 tháng 5 năm 2026, Amitie Cup 2026 được tổ chức tại Thành phố Hồ Chí Minh.
Lần đầu tiên tham gia sự kiện này, tôi đã nghĩ rằng mình sẽ được thưởng thức những trận đấu đầy nhiệt huyết của các em nhỏ.
Thế nhưng, sau khi hai ngày sự kiện khép lại, điều còn đọng lại trong tôi không phải là kết quả các trận đấu, cũng không phải những bàn thắng đẹp mắt.
Mà là một cảm xúc rất khác, khó có thể gọi tên bằng lời.
Tôi nhớ những đứa trẻ.
Tôi nhớ cách các em vui một cách rất trọn vẹn. Khi ghi bàn thì nhảy cẫng lên như vừa vô địch thế giới. Khi thua thì buồn thật đấy, nhưng chỉ một lúc sau đã lại cười đùa với bạn bè như chưa có chuyện gì xảy ra.
Người lớn chúng ta thường mất rất nhiều thời gian để vượt qua một chuyện không như ý.
Trẻ con thì không.
Các em sống hết mình với từng khoảnh khắc rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Tôi cũng nhớ những phụ huynh trên khán đài. Có người hồi hộp hơn cả con đang thi đấu dưới sân. Có người liên tục gọi tên con để cổ vũ. Có người chỉ lặng lẽ đứng nhìn nhưng ánh mắt thì chẳng rời khỏi sân bóng một giây nào.
Có lẽ Amitie Cup không chỉ là nơi để trẻ em chơi bóng.
Đó còn là nơi để ba mẹ nhìn thấy con mình đang lớn lên.
Không phải qua điểm số ở trường hay những lời nhận xét.
Mà bằng sự tự tin khi bước ra sân, sự dũng cảm khi đối mặt với thất bại và niềm vui khi được làm chính mình.
Rồi những cô bé trong đội cheer xuất hiện với những màn cổ vũ đáng yêu đến mức khiến cả sân vận động bật cười. Sau đó là màn nhảy đầy năng lượng của các thầy cô, như một lời khẳng định rằng tuổi tác đôi khi chỉ là con số, còn niềm vui thì luôn có sức lan tỏa kỳ lạ.
Và cuối cùng là lễ trao huy chương.
Tôi từng nghĩ huy chương là phần thưởng dành cho người chiến thắng.
Nhưng hôm đó tôi cảm thấy nó giống một lời cảm ơn hơn.
Cảm ơn vì các em đã cố gắng.
Cảm ơn vì các em đã dũng cảm.
Cảm ơn vì các em đã mang đến cho người lớn chúng ta cơ hội được nhớ lại rằng niềm vui đôi khi đơn giản đến thế.
Một trái bóng.
Một tiếng cười.
Một cái ôm của ba mẹ sau trận đấu.
Và một ngày được là chính mình.

